Báo tin

by in , 0

Một người muốn báo tin buồn cho vợ một đồng nghiệp vừa qua đời vì tai nạn, nhưng không biết phải nói thế nào:

- Này Mary, có phải hôm nay chồng cô mặc bộ vét mới đi làm không?

- Đúng, vì chiều nay chúng tôi định đi dự tiệc.

- Ồ, tôi hi vọng cô sẽ không bao giờ phải mất công ủi bộ vét đó nữa.

- Vì sao?

- Vì nó đã được ủi vĩnh viễn khi tàu hỏa chạy qua. Mary, chồng cô đang ở trong bộ đồ mới đó.

Đáng đời

by in , 0

Một nhân viên đến công sở trong tình trạng thảm hại: mắt sưng húp, mũi rách, má bị cào xước. Mọi người đổ xô lại hỏi han:

- Chuyện gì vừa xảy ra với anh vậy?

- Vì tôi ôm hôn một cô dâu....

- Thằng chồng nào mà ghen đến thế không biết! Hôn cô dâu là một phong tục dễ thương có tự thuở nào đến giờ kia mà.

- Đúng thế. Chỉ có điều tôi ôm hôn cô dâu ấy hơi muộn, hai tháng sau đám cưới, với lại trong nhà cô ta, khi các cách cửa đều đóng kín, và chồng cô ta đi vắng. Nhưng bởi thằng khốn đó trở về bất ngờ!....

Làm lành

by in , 0

Một cô gái nói chuyện với bạn:

- Hôm kia, mình với chồng vừa cãi nhau kịch liệt vì anh ta cứ hay uống rượu. Thế là hai người chẳng ai nói với ai nữa!

- Thế anh ta đã làm lành với cậu chưa?

- Tối qua, anh ta đã hỏi chuyện mình rồi!

- Anh ta hỏi gì?

- Anh ấy bảo: Em có thấy chai rượu uống dở của anh để đâu không?

Chuyện các cô gái

by in , 0

Có hai cô gái lần đầu tiên đi máy bay, trước khi máy bay cất cánh, họ đến gặp đội bay và yêu cầu:

- Xin đề nghị các bạn đừng bay vượt quá tốc độ của âm thanh, bởi vì trong khi đang bay chúng tôi còn có việc phải bàn.


o O o

“Vợ”

by in , 0

Xếp tôi có nhiều năng lực quản lý ai cũng rõ, phải cái tính phong tình ai cũng xì xào. Vợ lớn vợ bé đã đành, còn như bồ bịch lộ có, ngầm có, nghe cũng nhiều nhiều.

Không rõ có ý “chơi” xếp hay sao mà một hôm mấy cha lắm mồm mang chuyện từ điển ra bàn về từ “vợ”.

- Đồng nghĩa với vợ là gì nhỉ?

- Phu là vợ, thê cũng là vợ.

Và:

- Phu nhân cung là vợ, thiếp cũng là vợ.

Riêng thủ trưởng bảo:

- Nói tiếng Việt đi, Hán làm gì?

- Phải rồi, thủ trưởng quả thực dụng. Cứ như vơ - vờ ơ vơ chấm dưới một cái thành vợ ngay!

Ưu tiên đặc biệt

by in , 0

Nữ nhân viên của bệnh viện cầm giấy giới thiệu đến xin vé xem tư liệu. Trưởng rạp thấy cô khá xinh đẹp nên vui vẻ nói:

- Tôi ưu tiên giải quyết cho cô mấy vé đặc biệt, nhưng với điều kiện tôi vô bệnh viện cô cũng phải ưu tiên săn sóc tôi đặc biệt một chút, cô chịu không?

- Ồ, vụ đó thì quá dễ, em hứa sẽ ưu tiên đặc biệt cho anh!

- Đặc biệt là sao? Thử bật mí coi nào?

- Tức là chính xem sẽ lau chùi, tắm rửa và sửa sang giường nệm cho anh yên giấc...

- Trời ơi! Nếu quả tôi được cô ưu tiên săn sóc như vậy thì thật là sướng mê hồn... Không biết chừng ngày mai tôi xin nhập viện liền... Nhưng tìm cô ở khoa nào?

- Anh cứ việc hỏi cô Xuân, nữ hộ lí phục vụ ở... nhà xác!

Nghĩ mà cười

by in , 0

- Này, sao anh cứ tủm tỉm cười hoài vậy?

- Anh nghĩ nếu anh và em không có rún như những người khác, cái bụng phẳng lì coi tức cười lắm nhỉ?

- Ừ... nhưng ai mà chẳng có rún...

- Ông Adam và bà Eva chứ ai. Ổng bả là người đầu tiên do trời... nặn ra, không do mẹ đẻ nên làm gì có lỗ rún. Ổng bả coi tức cười nhất.

Tại sao ly hôn

by in , 0

Hai vợ chồng nọ đưa nhau ra tòa.

Quan tòa hỏi: Anh chị cho biết lý do xin ly hôn?

Chồng: Thưa quý tòa.

Vợ: Để tôi nói trước.

Chồng: Không được, để tôi nói trước

Vợ: Đã bảo là tôi nói trước mà!

Quan tòa: Thôi, không phải nói gì cả, tôi biết vì sao anh chị ly hôn rồi.

Chúa sẽ phù hộ cho anh!

by in , 0

Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa:

- Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư?

- Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ.

- !?

- Anh nhậu hết lương tháng rồi.

- À, em có thể hiểu.

- Xe lại bị giữ...

- Chuyện đương nhiên mà.

- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm... Ờ... hình như cái dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái.

- Lạy Chúa, em thật là may mắn!

- Sao, em định nói là em rất hài lòng ư?

- Vâng, vì em chỉ là... hàng xóm của anh. Hãy can đảm lên, chỉ còn vài bước chân nữa thôi. Cầu Chúa phù hộ cho anh!

Nhạy cảm

by in , 0

Chàng và nàng đều là những nhà tâm lý học nổi tiếng, cả hai đều xuất sắc trong lĩnh vực chuyên môn và giác quan thứ sáu của cả hai đều hết sức nhạy bén.

Lúc còn bé họ sống cách xa nhau hàng ngàn dặm. Ðến tuổi lớn khôn họ dần dần dọn đến gần nhau. Một hôm, cuối cùng hai con người có duyên phận này đã gặp gỡ.

Chàng nói với nàng: "Người anh yêu chính là mẫu phụ nữ như em."

Cô gái: "Trước khi gặp anh em đã biết anh là con người lý tưởng của đời em."

Thế là họ nhìn nhau đắm đuối, sau đó cả hai đều bắt đầu dự cảm những chuyện sẽ xảy ra.

"Em đã mua quần áo cho trẻ con rồi." Nàng đỏ ửng mặt: "Một đôi song sinh cơ đấy!"